Người ăn xin – L. Turgenev
Truyện ngắn của Turgenev — bài học sâu sắc về lòng nhân ái và sự đồng cảm giữa người với người, dù không có gì vật chất để trao nhau.
Người ăn xin – L. Turgenev
Người ăn xin
(L. Turgenev – SGK Tiếng Việt 4, tập 1)
Một người ăn xin già lọm khọm đứng trước mặt tôi. Đôi mắt ông đỏ hoe, ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại. Ông chìa bàn tay sưng húp, bẩn thỉu ra trước mặt tôi và rên rỉ xin ăn.
Tôi lục hết túi nọ sang túi kia — không có tiền, không có đồng hồ, không có cả chiếc khăn tay. Tôi chẳng có gì cả. Nhưng ông lão vẫn đứng chờ. Bàn tay ông vẫn chìa ra, run rẩy và yếu ớt.
Tôi chẳng biết làm thế nào. Tôi bèn nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia mà nói: "Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì để cho ông cả."
Ông lão nhìn tôi, đôi môi nở nụ cười:
– Cháu ơi, như thế là cháu đã cho lão rồi. – Ông cụ nói bằng giọng khàn khàn. – Cảm ơn cháu! Đây cũng là một điều tốt lành mà lão nhận được từ cháu đấy!
Lúc đó, tôi hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được điều gì đó từ ông lão.